Chuyện làm việc "trái ngành"

Ai mà chẳng muốn học Đại Học xong, ra trường sẽ xin được một công việc đúng với chuyên ngành, nhưng không phải ai cũng gặp được cơ hội tốt ngay từ đầu. Có thể nhiều người nghĩ hành trình gắn bó với ngành học của tôi giống như một “đường thẳng không ngã rẽ”. Tôi thì không nghĩ thế, vì cũng đã có những lúc tôi chấp nhận xắn tay áo lên và làm những công việc “trái ngành”. Để tôi kể cho bạn nghe lại những công việc đầu tiên của tôi sau khi tốt nghiệp Đại Học, trước khi tôi thực sự tiếp tục theo đuổi chuyên ngành của tôi ở Canada.


Vancouver, thứ Bảy, ngày 9 tháng 12 năm 2017, viết về hai công việc trái ngành.


Ngoài trời đang 2 độ C, tôi ngồi cuộn tròn trong chăn, bên chiếc laptop cũ, gõ những dòng này cho một năm đã qua. Trong một năm vội vã, tôi đã ra khỏi trường học, kịp đặt chân vào hai công việc “trái ngành”, kịp đi một chuyến đi ngắn sang châu Mỹ, rồi lại bước chân trở lại trường học một lần nữa.

Hai công việc trái ngành của tôi sau khi tốt nghiệp Đại Học có gì?


1. Công việc thứ nhất là làm trợ lý dự án kiêm phiên dịch viên: sau khi thi chứng chỉ tiếng Anh để tốt nghiệp và nộp hồ sơ xin học bổng cao học, còn thời gian trống nên tôi điên cuồng tìm việc làm. Quả thật lúc đó muốn tìm việc rất khó vì chỉ có duy nhất 2.5 tháng trước khi đến kỳ fellowship ở Mỹ, đi đâu xin việc cũng thật đáng ái ngại. Cuối cùng, tôi đã nhận một công việc cách nhà hơn 30km.


Bàn làm việc của tôi ở trong một chiếc Container, bên trong có thiết kế y hệt một văn phòng. Lí do là vì khu nghỉ dưỡng đó đang trong quá trình xây dựng, nên không hề có tòa nhà hay văn phòng nào hết. Mọi thứ đều rất thô sơ. Đó là lần đầu tiên tôi được tiếp xúc với kiến thức về xây dựng khu nghỉ dưỡng và sân Golf.


Điều làm tôi khó quên nhất từ công việc này là phải làm đủ các việc từ nhỏ đến lớn. Từ việc ngồi kiểm tra mẫu cát, mẫu cỏ, đi ra tận nơi lấy mẫu về kiểm tra, rồi dịch thuật, báo cáo. Đem tài liệu đi theo cấp trên lên tập đoàn để họp, dù lần nào họp xong cũng không hiểu gì lắm.


Dù đó chưa bao giờ là công việc tôi mơ ước, tôi vẫn cảm ơn nó, vì đã cho tôi gặp gỡ và học hỏi từ những người vô cùng tuyệt vời và đặc biệt. Tôi cảm thấy tôi sống có ý nghĩa hơn và hiệu quả hơn từ việc giữ được cho bản thân thói quen tiếp thu và thích nghi với việc học kiến thức, kỹ năng mới.


2. Công việc chính thức thứ hai là sau khi tôi từ Mỹ trở về sau chương trình YSEALI đầy kỷ niệm. Lúc đó, tôi đã biết tin tôi được nhận vào khóa học thạc sĩ ở UBC, và sẽ lên đường sang Canada vào tháng 8 năm 2017. Tôi còn nhớ hôm đi phỏng vấn ở văn phòng của Project Abroad, chị giám đốc hỏi tôi:


- “Chị thấy ai sắp đi du học cũng sẽ dành thời gian đi du lịch với gia đình hay bạn bè, em không thế à?”


Lúc đó tôi cũng bâng khuâng mất một lúc. Mẹ cũng bảo tôi là con cứ ở nhà nghỉ ngơi cũng được. Nhưng vì tôi là đứa nghiện làm việc nên cuối cùng vẫn là đi làm. Trải qua 2 vòng phỏng vấn, vòng cuối là với quản lí nhân sự bên Anh, tôi đã rất rất muốn vỡ tim. Cuối cùng cũng được nhận.


Tôi say mê với công việc trái ngành thứ hai. Tôi cảm ơn project Abroad vì đã cho tôi cơ hội trải nghiệm nhiều ngành nghề cùng một lúc như thế trong vai trò một điều phối viên. Chị quản lí bảo với tôi: “em giống như người dẫn tour, nhưng em lại còn phải hơn như thế, vì em vừa là người tổ chức sự kiện, vừa là người quản lí tài chính, lại cũng là người làm nội dung luôn”. Lúc đó, tôi đã muốn phát khóc lên được vì cảm thấy bị “bóc lột” (tôi trẻ con thực sự).


Sau đó, vì nhóm của tôi quá tuyệt và những kỷ niệm quá đẹp nên cuối cùng tôi đã quyết định tha thứ cho sự “bóc lột” đó. Thậm chí, tôi đã có được những trải nghiệm bất ngờ tôi chưa bao giờ có trong đời, ví như đi gặt lúa trên thung lũng Mai Châu (ảnh bên dưới). Lần đầu tiên trong đời cầm liềm còn chẳng đúng cách đến mức cắt cả vào tay, làm mấy bạn cùng nhóm cuống quýt. Mấy bạn nhìn “to con” thế thôi mà toàn đáng tuổi em tôi đó, trừ bác thầy giáo ra. *hihi*

Hai công việc “trái ngành” ấy đều là những bài học vô cùng quý giá. Nó dạy cho tôi hiểu rằng để tìm được một công việc “mơ ước” là vô cùng khó, là phải biết lắng nghe và học hỏi từ người khác nhiều hơn, phải khiêm tốn hơn và nhẫn nại nhiều hơn nữa. Mặc dù những điều ấy có vẻ như ai ai cũng biết, nhưng khi trải qua mới thấy nó khó đến nhường nào. Công việc “trái ngành” cũng cho tôi nhiều kỹ năng mới mà đến tận bây giờ tôi vẫn sử dụng. Vì thế, công việc “trái ngành” có thể sẽ là bước chuyển cho bạn trong lúc đợi cơ hội phù hợp hơn xuất hiện, cũng có thể sẽ trở thành công việc mà bạn mãi gắn bó. Vì ai mà biết được? người ta nói “nghề chọn người” cũng bởi lẽ đó.


Đến tận bây giờ, khi đã được làm một công việc đúng chuyên môn, nhìn lại, tôi nhận ra rằng dù là công việc đúng ngành hay trái ngành thì đều sẽ có những điều làm tôi mệt mỏi và nhiều lúc cảm thấy rất “nản chí”. Vì mọi công việc đều là cả một hành trình có cả điều mình thích và không thích làm. Cách duy nhất để tôi vượt qua là chăm chút và tận tụy với từng việc tôi làm, kể cả với những việc nhỏ nhặt tôi cảm thấy không thật sự thích nhưng lại cần thiết. Từ đó, tôi học cách yêu những việc tôi đang làm hơn, tìm thấy động lực trong đó để sống trọn với những gì mình đang có cơ hội thực hiện mỗi ngày.

271 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả