It's been one year - những gì tôi học được sau một năm đi làm

Tyler bước vào văn phòng lúc 9h sáng. Hôm đó, tôi có đồng nghiệp mới. Fiona giới thiệu tôi với Tyler trong lúc anh đi một vòng chào hỏi mọi người: “This is Nguyet Anh, our GIS Analyst, she’s been with us for more than one year”. Khi đó, trong đầu tôi không thể ngăn được suy nghĩ: “ôi, vậy mà đã hơn một năm”. Một năm kể từ ngày tôi xuất hiện ở nơi đây, giống y hệt như Tyler, đeo ba lô và đi quanh văn phòng, chào hỏi những gương mặt lạ lẫm. Văn phòng này, góc bàn làm việc nhỏ xinh này đã trở thành gia đình thứ hai của tôi. Nơi tôi góp phần hiện thực hóa nhiều ý tưởng, giải pháp, kế hoạch về lâm nghiệp, môi trường, và bảo tồn đa dạng sinh học khắp Canada.


Một năm trôi qua nhanh đến nỗi chính tôi cũng không nhận ra. Một năm với nhiều cảm xúc thăng trầm lẫn lộn. Một năm của quá trình tự học không ngừng nghỉ. Một năm tập thích nghi với môi trường làm việc mới. Quan trọng hơn cả là thêm một năm để nhận ra nhiều điều chưa biết về chính bản thân mình.


Góc làm việc nhỏ xinh của tôi, nơi tôi đã học và trải nghiệm rất nhiều điều thú vị.


Bản thân mình có khả năng thích nghi và tự học nhiều hơn mình tưởng

Ngày đầu tiên đi làm, tôi hồi hộp không ngồi yên được. Một phần vì áp lực chứng minh bản thân phải hoàn thành những nhiệm vụ đầu tiên được giao một cách nhanh nhất. Phần khác là vì môi trường làm việc mới có quá nhiều điều khác biệt so với môi trường học thuật. Vì vậy, tôi cần học cách thích nghi với sự khác biệt này.

Sau tuần đầu tiên, tôi được bàn giao ngay một giai đoạn quan trọng của dự án lớn. Tôi đối mặt với thử thách chuyên môn: tự học về một phần mềm mới, đọc tài liệu để hiểu dự án và bắt kịp tiến độ công việc.


Những buổi gặp trao đổi trực tiếp với đối tác đầu tiên, hầu như tôi chỉ ngồi nghe và không nói được nhiều vì chưa bắt nhịp ngay được. Nhưng rồi mọi chuyện cũng tốt dần lên khi tôi đã thực sự đặt bản thân vào “guồng” sau nhiều ngày đọc tài liệu thêm giờ, tự xem tutorial về sử dụng phần mềm mới trên youtube *haha*. Khoảng thời gian đó tôi không ngừng nói với chính mình rằng “đừng sợ, mày sẽ làm được, làm được”.


Những ngày ngủ ít đó, tôi có thêm rất nhiều tiếng sống hăng say với chuyên môn của mình. Tôi có thêm nhiều “Aha! moment” mà trước đó chính tôi cũng không ngờ tới. Khi dự án kết thúc vào đầu năm nay, tôi đã không tin rằng mình làm được tất cả những điều đó, ngay từ những tuần đầu tiên chân ướt chân ráo vào công ty.


Sự cẩn thận là một trong những yếu tố quan trọng hàng đầu: không chỉ 'double-check' mà còn có cả 'triple-check' nếu cần


Tôi thường cặm cụi xem đi xem lại sản phẩm mình làm ra thật kỹ càng trước khi gửi đi. Tâm lý muốn chứng tỏ khả năng hoàn thành công việc vừa nhanh vừa hoàn hảo đã dần thay bằng việc tạo ra một sản phẩm thật sự có chất lượng cao, kể cả có phải xin gia hạn thêm thời gian một chút. Nếu double-check mà cảm thấy chưa yên tâm về chất lượng, thì ta cần triple-check, nhất là với những sản phẩm liên quan đến phân tích dữ liệu. Chưa bao giờ tôi lại thấm thía câu nói “chậm mà chắc” đến như vậy.


Một câu hỏi đúng lúc là một câu hỏi có giá trị hàng ngàn đô la


Có một hôm, trong lúc tôi đang mải mê làm việc thì đồng nghiệp nhắn tin và bảo: “hey Ann, can I pick your brain on something?” – lúc đó tôi giật mình phải đi google ngay xem ý bạn ấy là gì *haha*. Hóa ra đại ý là muốn mình tư vấn về vài vấn đề mà bạn ấy nghĩ là tôi có chuyên môn sâu hơn, vì thế, sẽ tiết kiệm được rất nhiều giờ đồng hồ để hoàn thành hạng mục của dự án ấy.


Sau dần, tôi thực sự nhận ra giá trị của việc đặt câu hỏi đúng lúc, đúng chỗ, đúng người. Vì từng giờ đồng hồ mình bỏ ra làm một việc gì đó đã không còn giống thời sinh viên nữa. Mỗi giờ đồng hồ phung phí để làm một việc không đem lại hiệu quả đồng nghĩa với việc tôi vừa phung phí gần $100 trong hợp đồng dự án, nhân lên, một đầu việc làm sai sẽ tương đương với hàng ngàn đô la. Vì vậy, mỗi khi không cảm thấy chắc chắn về một vấn đề gì đó khi làm việc thì điều đầu tiên cần làm là hỏi và hỏi.


Khi làm việc nhóm, nếu có bất cứ vấn đề gì xảy ra, điều đầu tiên cần làm không phải là tìm người để đỗ lỗi mà là cùng nhau tìm cách giải quyết


“If something is broken, let’s fix it” – đây là điều mà tôi cảm nhận rất rõ ràng về văn hóa và phong cách làm việc của “gia đình” mới của mình sau hơn một năm. Trong quá trình làm việc, không phải lúc nào mọi chuyện cũng diễn ra suôn sẻ hoàn toàn từ đầu đến cuối. Có những lúc sẽ xảy ra vấn đề: công việc tốn nhiều thời gian hơn dự kiến; kết quả mình chạy từ mô hình thống kê ra không đúng so với những gì mình dự đoán; dữ liệu có vấn đề; báo cáo chưa được phê duyệt từ phía đối tác. Tất cả những thời điểm căng thẳng như vậy, tôi cảm thấy may mắn vì mọi người cùng nhau tìm hướng giải quyết chứ không phải là tìm một ai ra để đổ lỗi.


Nói "cảm ơn" nhiều hơn


Luôn luôn nói cảm ơn, đối với cả những việc nhỏ nhất mà đồng nghiệp làm cho mình – thậm chí đó vốn là nhiệm vụ của họ. Điều này tôi học được từ cấp trên cũng như đồng nghiệp của mình. Mặc dù tôi được trả tiền để làm việc, nhưng đối với tất cả những nhiệm vụ tôi hoàn thành, câu nói cảm ơn luôn luôn là điều làm tôi cảm thấy được tôn trọng. Điều tương tự cũng áp dụng theo hướng ngược lại.


Thực sự hiểu giá trị của "work-life balance"


Tôi và bạn đồng nghiệp hay nói vui như thế này vào mỗi lần đi dạo hoặc đi mua cà phê cùng nhau: “sometimes, we just need to take a break to remember we are human, not a robot”. Đúng, đã có rất nhiều ngày tôi làm thêm giờ, nhiều tuần tôi chưa bỏ được thói quen làm việc xuyên cuối tuần. Đôi khi, tôi có cảm giác mình như một người máy, hoạt động hết công suất.


Công việc mới khiến cho tôi hiểu hơn rằng việc cân bằng giữa công việc và cuộc sống là nền tảng vững chắc nhất mà mình cần xây dựng. Mặc dù tôi còn rất nhiều điều phải luyện tập nữa để có được một sự cân bằng tốt hơn. Ví dụ như thay vì nói: “tôi sẽ off vào giữa tuần này, nhưng tôi sẽ check email”, tôi sẽ nói: “hãy gọi cho tôi chỉ khi có việc gì khẩn cấp vào giữa tuần này”.


Một năm qua, tôi đã có cơ hội thấy được nhiều điều tôi chưa bao giờ có cơ hội được biết. Vì thế, công việc này không chỉ đơn thuần là một công việc giúp tôi kiếm sống, nó còn khiến tôi cảm thấy được hiểu hơn về thế giới và hiểu hơn về khả năng của bản thân mình mỗi ngày.


13 tháng trôi qua như một cái nháy mắt, đồng nghiệp tôi bảo: “Ann đủ điều kiện trở thành thường trú nhân ở Canada rồi nhỉ? Sau đó sẽ đủ điều kiện xin quốc tịch” Tôi cười bảo: “ừ, nhanh thật, thực lòng khi mình bắt đầu chỉ vì ham học và ham vui thôi đấy” “Thế mà giờ cậu có nhiều hơn cả như thế cơ mà”.

Quả là vậy, đôi khi mình bắt đầu vì một lý do rất đơn giản, rồi trong tay lại có nhiều hơn vậy, hơn cả những thứ mình mong đợi.

Time flies when you’re having fun. ----

Tôi mong rằng, các bạn cũng có thể tìm được cho mình một công việc, không đơn giản để kiếm tiền, mà còn là một công việc khiến cho bạn cảm thấy vui vẻ và được học thêm thật nhiều điều mới về thế giới, và về chính bản thân các bạn mỗi ngày.

187 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả